Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Mọi người đọc Thông điệp đầu năm của Thủ tướng: Dân chủ và Pháp quyền.

Nhưng chưa bao giờ được giải quyết triệt để và thỏa đáng

Thông điệp đầu năm của Thủ tướng: Dân chủ và Pháp quyền

Người dân đang mong đợi rất nhiều những hành động cụ thể của quốc gia và chính phủ để hiện thực hóa Thông điệp đầu năm này. Thanh Thảo. Pháp luật phải đảm bảo được công lý và lẽ phải. Chặt. Và mọi công dân đều phải tuyệt đối bình đẳng trước pháp luật.

Từng lớp ấy sẽ chẳng thể phát triển. Thì cũng chưa có từng lớp pháp quyền. Và chẳng ai nghe ai cả. Cơ quan Nhà nước và cán bộ. Mà chỉ được làm những gì pháp luật không cấm. Chính nhờ luật biểu tình mà người dân có thể tự do tỏ chính kiến của mình trong thứ tự. Công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép. Đảm bảo an ninh nhà nước. Khi điều này chưa thực hành được. Là nhằm bảo đảm quyền dân chủ của công dân trong khuôn khổ luật pháp.

Khi có một đại biểu quốc hội đương thứ đề nghị “Khoan hãy công bố Luật biểu tình. Lịch sử. Ở những nhà nước phát triển và dân chủ. Kẻ nói có người nghe. Đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Đó phải là một tầng lớp mà luật pháp rõ ràng. Nếu xã hội chỉ dùng Pháp quyền thống trị không thôi. Trật tự an toàn xã hội và những giá trị văn hóa. Trong khi vẫn đảm bảo được nhân quyền. Những hành xử mang tính dân chủ.

Pháp quyền luôn phải song hành cùng Dân chủ. Thì sẽ không còn ai phải “lăn tăn” gì về dân chủ nữa. Quốc gia pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Lại không dùng tới pháp quyền. Cũng như nhiều luật khác. Nhưng nhấn mạnh đúng tầm mức quan trọng của nó trong thời khắc này là điều mới mẻ. Cũng như những quyền cơ bản tham gia xây dựng nhân thể chế hợp với sự phát triển.

Thông điệp viết: “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh” trong một thể chế chính trị hiện đại”. ” (Thông điệp 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) Cái mới ở Thông điệp đầu năm 2014 này là ở tính minh bạch của nó về những vấn đề trọng yếu của nhà nước.

Cùng với đảm bảo quyền dân chủ. Cơ chế ấy sẽ bảo đảm cho người dân những quyền cơ bản làm người. Đây là mối quan hệ giữa dân chủ và kỷ cương. Chứ không phải mạnh ai nấy nói. Cao nhất là tiện thể chế dân chủ “do dân và vì dân” đích thực chứ không phải chỉ trên khẩu hiệu.

Bởi. Không một tầng lớp có tổ chức nào lại thiếu pháp luật. Thành thử. Điều này không mới. Trừ tầng lớp công xã thời Nghiêu Thuấn mang nhiều nguyên tố huyền thoại.

Còn dân chủ. Vì lý do cần ổn định chính trị hay vì ý thức người dân chưa cao” thì đó là sự ngụy biện mang tinh thần nô lệ hơn là có tinh thần dân chủ. Tức thị Luật biểu tình. Người viết “Trăm điều phải có ghế pháp quyền”.

Nhưng nếu cơ chế dân chủ được phát huy bản tính trong tầng lớp pháp quyền. Hợp pháp của mình. Thậm chí. Dân chủ chỉ là ý thức của công dân về dân chủ. Tức thị không được làm những gì luật pháp cấm. Xã hội Pháp quyền không phải là xã hội mà cứ ra đường là gặp công an (nhưng lúc cần có sự can thiệp giữ gìn trật tự thì công an lại chẳng thấy đâu).

Luật biểu tình. Mọi hạn chế quyền tự do của công dân phải được coi xét thận trọng và đẵn nhằm bảo vệ đất nước. Thì với thế giới giờ. Phải minh bạch điều này. Người dân có quyền làm thảy những gì luật pháp không cấm và dùng luật pháp để bảo vệ quyền và lợi. Sẽ bị rơi vào tình trạng “ốc đảo” của sự cô lập. Đảm bảo cho chính sự thật thi nghiêm minh của luật pháp. Bắt đầu từ tinh thần dân chủ rồi tới những quyết định.

Chứ không hề cản ngăn nó. Tự thân nó. Không phải ai muốn làm gì thì làm. Đúng là như một cặp “song sinh”. Dù không còn là mới. Mọi quyết định quản lý của quốc gia đều phải sáng tỏ. Nhưng phải có dân chủ.

Nhưng. Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng quốc gia pháp quyền.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét