Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Khoảng lặng cho thương xót.

Linh, ước gì tớ có thể gặp cậu một lần trước khi chết thì tốt nhỉ? Nhưng cậu mà nhìn thấy bộ dạng tớ lúc này, cậu sẽ sợ lắm!”

Khoảng lặng cho yêu thương...

Chẳng ai biết được, khuôn mặt khi nãy yên lặng sau chiếc khẩu trang bỗng chốc nhăn lại, và đôi đồng tử đen thẫm bắt đầu long lanh.

Nhưng tớ đã không khóc, dù tuyệt vọng như thế, tớ vẫn cứ gắng gượng với suy nghĩ, không có tớ, cậu phải làm sao?” “bữa nay lạnh quá! Tớ không được ra ngoài nữa. Cô mở từng trang, nét chữ quen thuộc đập vào mắt, rét mướt như có hơi ấm của cậu.

- Không sao, cái này là phục vụ miễn phí, bạn cứ tự nhiên! Lâm cười nhẹ, xoay lưng bước về phía quầy. Quán café “Màu xám”, lẫn trong vẻ u ẩn của gió đông. Đột, một cậu con trai trạc tuổi cô bước vào. Như đưa tay về phía trước, khuôn mặt hiện lên vẻ đẫn đờ, xót xa. Sao lại tỏ ra không quen biết mình? - Cô nhận lầm người rồi, tôi không phải là người cô tìm đâu, xin lỗi! – Vẫn là giọng lạnh tanh, và dứt khoát.

- Linh, đừng ốm nữa, anh đau lòng lắm. Người mà cậu đêm ngày vẫn nhung nhớ, vẫn ước có thể sống mãi để hàng ngày có thể ngắm nhìn cô lâu hơn một tẹo, đang ngã xuống trước mắt cậu. Một giọt nước mắt từ từ chảy xuống rồi chóng vánh tan đi. Chỉ một loáng, Linh đã run rẩy, cô hoang mang nhìn vào mắt người đối diện.

Khuôn mặt Linh thường nhật vẫn tái nhợt giờ trở nên mỏng dính đến độ có thể nhìn rõ cả mạch máu.

Lâm biết, cậu không nên dành tình cảm cho Linh, vày cô ấy trước sau gì cũng không yêu cậu. Cậu bỏ thêm một thanh kẹo socola cạnh tách capuchino, rồi bưng tới bàn cô gái.

Lâm theo thường lệ bê cho Linh cốc capuchino, chợt thấy cô thất thần, khuôn mặt đột trắng bệch, từng ngón tay tong teo bấm chặt lấy mặt bàn, ửng đỏ. Café Màu xám Bản nhạc không lời chầm chậm chầm chậm lan tỏa tới từng centimet diện tích trong quán café. Lâm thì thầm rất nhỏ vào tai Linh, từng lời từng lời như nhịp độ rõ ràng của trái tim đang đập.

Chiếc xe bus lặng lẽ chuyển di, lướt nhẹ nhõm như cơn gió qua cậu con trai đang tự đẩy xe lăn, hướng về phía quán café nằm lọt thỏm trong góc phố. Lúc nó vỡ, là lúc tớ sẽ chết. Lâm tuyển viên chức để phục vụ kế hoạch mùa giáng sinh.

Chiếc xe lăn chậm dần, và người thanh niên với bóng lưng cô độc khẽ xoay người lại. Tức là không cứu được, chỉ chờ chết! bao lăm xúc cảm hỗn loạn lẫn sợ hãi cứ chen nhau trong lòng tớ.

“…” Những trang giấy về sau bị nhàu, nét chữ vẹo vọ … Linh biết, lúc viết những dòng chữ này, Vũ đã rất đau. Bởi vì thỉnh thoảng, tiếp kiến sống không chỉ là trách nhiệm nữa, mà còn là giúp ai đó hoàn tất nốt phần ước nguyện dang dở. Thế nhưng, đôi chân không thể cử động giấu trong tấm chăn mỏng và thân thể yếu ớt kia là gì? Bằng ấy thời gian biến mất để rồi xuất hiện trước mắt cô là dáng vẻ ấy? Cảm giác bất lực trước Vũ khiến cơn đau dội lên từ lồng ngực càng trở nên rõ ràng, chiếc áo len ướt đầm nước, đôi mắt nhòe lệ hòa cùng mưa tái tê.

Kết cuộc của họ, là đau khổ, năng hạnh phúc, chỉ có thể dùng thời kì để giải đáp …

Khoảng lặng cho yêu thương...

Thời gian đã rời xa chúngta, kéo theo những gì nguyên lành nhất của tuổi xanh đi mất. Thế nhưng, tại góc khuất gần cửa sổ, nơi có đặt một cái kệ đựng vài chiếc mô hình đàn dương cầm kiểu cổ mà Lâm sưu tập được trong những lần lang thang nơi cửa tiệm bán đồ lưu niệm cũ, có một cô gái nhỏ nhắn đang lặng lẽ ngồi một mình.

Cho đến khi phát hiện, Linh chẳng làm gì hết, nhưng chính cậu đã tự đem hình ảnh cô giấu trong tim mình. Chính Lâm cũng không rõ tại sao, hoặc là trực quan mách bảo, hoặc là cảm tình kỳ lạ với cô gái đặc biệt này.

- Cơ mà … - Còn nhưng cái gì, đi thôi! Giáng sinh đến gần hơn, khách mua bánh với café mang đi cũng nhiều lên. Nhưng chỉ cần là một góc kỷ niệm mà họ để lại, cũng sẽ được cất giữ thật cẩn thận, và trân trọng mãi về sau. Cô đã bắt đầu những ngày tháng đợi, hoang hoải không điểm dừng thế này, và tin rằng nhất định cậu ấy sẽ quay lại.

Cậu ấy nói là bạn của Vũ, muốn gặp Linh trò chuyện. Một người con gái tựa như cơn gió thổi từ nơi lạnh lẽo nhất, cậu chỉ có thể đứng bên cạnh sưởi ấm cho cơn gió bớt lạnh giá, chứ không phải là bến đỗ mà cô ấy cần. Cậu có hiểu cảm giác biết sẵn cái chết đang đến gần mà chẳng thể làm gì, thế nào không? Là bỗng một ngày tỉnh dậy bị vứt xuống một cái hố đen rồi trơ lì nhìn đất được lấp xuống.

Nhưng bàn tay buốt lạnh hốt nhiên khựng lại khi thấy cậu thanh niên với chiếc ô màu xám chạy vội về phía Linh.

Dẫu cho Linh suốt đời không thể quên Vũ, dẫu cho Linh chưa thể ưng tình cảm của cậu, nhưng chỉ cần được ở bên cô, âm thầm yêu thương, là đủ. Cuốn nhật ký của Vũ được trao vào tay Linh.

Để rồi chỉ chờ đợi một cái gật đầu, là trái tim sẽ bừng sáng.

Đúng rồi, phục vụ miễn phí, cho những người đến đây một mình, lại đặc biệt, như cô! Trời xám xịt, và gió vẫn lật tung từng đoạn ký ức lên để làm lộ ra trước phông ảo não, những nỗi đau được giấu thật kỹ trong nơi sâu thẳm nhất của mỗi người. “Phải, tớ bây chừ chỉ là người tàn phế thì lấy nhân cách gì để bảo vệ cho cậu? Lấy nhân cách gì để ở bên cậu?”.

- Vũ … Linh hét lên một tiếng khô khốc, thoảng sự hoang mang, tuyệt vọng, như xé toạc lồng ngực.

Người con trai ấy là người em yêu sao? Anh muốn nói rất nhiều, nhưng không biết làm sao để mở lời, cũng không cách nào nói rằng anh thích em. Mắt cậu lơ đãng nhìn về phía khoảng không trắng xóa, mờ đục ngoài ô cửa sổ. Lâm mở thêm một quầy bánh ngọt, mùa giáng sinh sẽ hướng tới những cặp nhân tình, với những chiếc bánh thiết kế độc đáo có kèm quà tặng.

Hai người cứ đứng nhìn nhau như thế, như hiện thực và hư ảo đan xen, mà chỉ cần chạm nhẹ là đối phương sẽ ngay tức khắc biến mất như chưa từng xuất hiện.

Chúng ta không thể nhất quyết giành giật, cũng không thể tự tiện buông tay. Nhưng Linh đuổi mãi, cũng chẳng thể chạm đến, đôi chân cứng đờ. Cảm giác nặng nề khiến Linh không nén được tiếng thở dài. Linh áp tay lên mặt, một giọt nước mắt khẽ rơi xuống.

Cô gái ấy đã liên tục đến quán nhiều ngày nay, và chỉ ngồi một mình ở đó rất lâu mới trở về. Vì trời lạnh nên rất ít người chọn đến đây vào những ngày nhiệt độ sắp chạm đến 5 độ C như thế này để nhắm nháp một tách café

Khoảng lặng cho yêu thương...

Linh trở lại làm việc, quán café đông dần lên vào buổi tối. Có những người trẻ, vì thiếu may mắn nên đã phải sớm rời khỏi cuộc sống này. Sự tồn tại lạ kỳ ấy khiến Lâm chú ý. Lâm sẽ nói với Linh, mình chấp thuận làm ánh lửa, để thay Vũ sưởi ấm cho cô suốt những mùa đông giá lạnh về sau. Lâm thích quan sát Linh làm việc, vẻ hùi hụi, chú tâm thể hiện thật tự nhiên.

Linh lau tay, mặc áo khoác chuẩn bị về nhà. Chỉ thấy trước mắt thế giới sụp đổ, khiến cô cảm giác như đang chới với trước miệng vực sâu. Nhìn cô, cậu bỗng trào dâng cảm giác xót xa, phải kìm nén mới không ôm chặt cô vào lòng. Lâm chỉ thấy ánh mắt cậu con trai sững sờ khoảnh khắc, rồi nhíu chặt. Cậu thanh niên quay lại, một khuôn mặt giấu trong chiếc khẩu trang bệnh viện.

Biểu cảm ngạc nhiên thoáng vụt qua một tẹo, rồi cô lao đao bước về phía chiếc xe lăn. Đã hơn hai tháng kể từ khi Vũ biến mất. Những giọt mưa đông bắt đầu rơi xuống, phủ lên không gian một màu trắng muốt như những bông tuyết xoay trong gió.

Tiếng gọi run run như cơn đau buốt tận tim, cuốn vào với gió rét lạnh. Hết thảy những gì chúng tôi đã có, sẽ vĩnh viễn sống, cùng với tôi”. “Nhưng, chỉ cần như vậy thôi, cũng tốt!”. Hàng ngày, nhìn em thờ thẫn, nhìn em vui vẻ, nhìn em u buồn, anh đều có mong ước muốn chở che cho em vậy. Trong làn mưa tê buốt, có một dáng hình con trai với bóng lưng cô độc đang run rẩy, chiếc khẩu trang tuột ra để lộ khuôn mặt lợt lạt, tiếng khóc chẳng thể bật ra, chỉ là những giọt nước mắt và tiếng nức nở bất lực khẽ biến mất trong không khí.

Những chiếc bánh làm ra, thiếu đi một cảm giác rét mướt thân thuộc, nhắc nhỏm về một mùa đông mất mát, đau thương. “Xin lỗi, Linh, xin lỗi cậu…” “Mặc dù nhớ cậu, nhưng không thể gặp cậu…” Linh thất thần một lúc, rồi bật dậy đuổi theo chiếc xe lăn sắp khuất dạng trên con phố vắng. Haizz, rút cục vẫn để cậu phải khóc, xin lỗi cậu, đã chẳng thể hoàn thành lời hứa với cậu.

- Xin lỗi, nhưng tôi không gọi socola! Linh tròn mắt, những ngón tay thon dài cầm thanh socola lên, rồi cất giọng gọi Lâm khi cậu định quay người bước đi.

Công việc của tớ vẫn tốt, chuyện học hành vẫn ổn. Cô hấp tấp khoác chiếc áo kaki lót bông màu đen to sụ, chuyến xe bus cuối ngày đã bị lỡ mất, phải nhanh chóng trở về trước khi muộn hơn.

Cậu chọn ngay Linh trong số những người đến nộp hồ sơ. Tớ thấy gió hôm nay không lạnh bằng hôm qua. Lâm nhìn theo ánh mắt Linh, quán lúc này chẳng có ai, chỉ riêng chỗ ngồi cạnh cửa sổ, bên kệ đựng mô hình đàn dương cầm kiểu cổ, một cậu con trai ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn sang cửa hàng bán đàn đối diện

Khoảng lặng cho yêu thương...

Dù biết tình cảm của anh chỉ là một phía, nhưng anh chẳng thể ngăn bản thân mình ngày càng thích em hơn. … Lâm nhớ lại hình ảnh cậu con trai chìm trong hơi lạnh buốt của gió rét, cùng màu xám xịt của nền trời, họa thành một bức chân dung tuyệt đẹp.

Rồi cậu thở dài, bước về phía ban công, chẳng thể thấy mi mắt người con gái đang nhắm nghiền kia khẽ động, một giọt nước mắt sốt dẻo trào ra … *** Giáng sinh … Mưa phùn nhè nhẹ, hòa trong cái lạnh tê buốt. Một người lấy lý do gì để đợi chờ ai đó lâu đến thế? *** Sắp Noel, quán café bắt đầu đông khách. Khăn len xám tro kết hợp với áo khoác cùng màu, mái tóc lòa xòa rất tự nhiên.

*** Khi Linh đưa những chiếc bánh cuối cùng chuẩn bị cho ngày mai vào tủ lạnh, ngẩng đầu lên thì đồng hồ treo tường đã điểm gần 11h.

“Vũ, đông sắp tàn rồi. “Cũng tốt, nếu tớ đã chẳng thể ở bên, thì mong người khác sẽ chăm chút cậu, thay tớ!”. “Hôm nay, cố tình đến quán café để gặp cậu. Rồi vẫn là người ấy, hoảng hốt bế Linh đi, bỏ lại cậu một mình giữa cơn mưa nặng dần. Định nhìn cậu lâu lâu một tẹo nhưng lại bị cậu phát hiện ra.

- Vũ … là cậu … phải không? - Xin lỗi … cô là? Thanh âm nhẹ nhõm, mờ đục, không ai chú ý đến một tí run rẩy thoáng qua trên những ngón tay được vịn chặt vào thành xe lăn. - Có chứ, nhưng đang đợi em! - Đợi em làm gì ạ? - Đưa em về, muộn thế này rồi! - À, em quen rồi, không sao đâu ạ! - Trời lạnh thế này, anh chở em, đừng ngại! Giờ xe bus hết chuyến rồi, xe ôm hay taxi đều hiểm nguy.

Bữa nay quán vắng khách. Bỗng, tinh thần trở nên mơ hồ, thân ảnh trước mắt mờ dần, Linh ngất đi trước mắt người con trai cô vẫn đêm ngày chờ. Mối nguồn cơn của cô, chỉ một thời gian ngắn ngủi, bỗng chốc biến mất không vết tích … Một chiếc mô hình đàn bằng gỗ được gửi kèm cuốn nhật ký. Rõ ràng đây là một cô gái nhìn vẻ ngoài thì hờ hững, nhưng nội tâm lại rất mềm yếu, thẳng tính quan hoài đến người khác nhưng lại không biết chăm sóc bản thân.

Mỗi ngày, Linh đều bận rộn với những mẻ bánh không rời tay. Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa anh vẫn muốn ở bên, coi sóc em, bảo vệ em. Khi quán chuẩn bị đóng cửa, Lâm đã rửa xong phương tiện lẫn chén đĩa. Là kỷ vật rút cuộc Vũ tự làm trong chuỗi ngày phải chịu đựng những cơn đớn đau, hành tội cho đến khi cậu trút hơi thở cuối cùng.

Cô vẫn mang một vẻ bàng quan, xa cách, chỉ chừa lại nét ủ dột trên gương mặt là không giấu nổi. Cảm giác uất ức bỗng chốc vỡ òa, bung tỏa khắp trái tim đang đập dập dồn. Nhưng tôi không muốn chôn vùi hình ảnh của cậu ấy. Linh sững sờ, gần như câu chuyện của người kia, cô không nghe rõ. Vũ hoảng sợ, cuống cuồng đẩy xe lăn đến gần người con gái đang nằm bất động trong mưa. “Tớ không đến hẹn, cậu giận không? Lúc tỉnh dậy ở bệnh viện sau tai nạn, chân tớ đã bị hỏng rồi! Trong não tớ còn một cục máu tụ, chẳng thể giải phẫu, vì nằm ở vùng nguy hiểm

Khoảng lặng cho yêu thương...

Lâm cảm thấy cứ mỗi ngày trôi qua, cậu lại quan tâm cô gái kia thêm một chút, cho đến khi sự quan tâm biến thành lề thói. *** Linh sốt cao, cơn sốt kéo dài liền hai ngày, Lâm ở bên cạnh chăm sóc không rời. Những ngón tay trắng nuột lần rờ trên tách sứ, hiếm gõ nhẹ tạo ra những âm thanh nhỏ trong vắt, hàng lông mi dài khép hờ, khóe môi mím chặt toát lên vẻ hững hờ.

Trên nắp chiếc đàn mô hình có khắc chữ, nổi trội giữa ánh sáng đèn, như được phát sáng bởi muôn nghìn màu sắc lung linh. Tớ hứa với cậu, nhất mực sẽ sống thật tốt, tớ hứa đấy!”. Thế là mỗi ngày, bên cạnh chỗ Linh làm bánh luôn luôn đặt sẵn một ly café sữa đá, vị sữa ngọt lịm, còn hương café thì chỉ thoang thoảng, đủ để cái bao tử của ai kia không bị chủ nhân nó hành tội. Vũ xoay bánh xe, hướng về phía cửa.

Có những cuộc gặp gỡ chỉ là sượt qua trong giây lát như thế! “Vũ cậu biết không? Đông lạnh quá, còn tớ thì rất nhớ vòng ôm của cậu!”.

Kể cả em có không yêu anh, kể cả em chỉ dành tình cảm cho một người khác, có được không?. Xin lỗi, Linh, xin lỗi cậu, vì tất thảy!" Linh không biết, hôm đó là lần rốt cục cô gặp Vũ, lần chung cục cô nhìn thấy người con trai mà cô thương tình nhất.

Nhưng chỉ cần rảnh một lát là thấy cô ngồi đẫn đờ, hoặc cúi đầu viết lách, rồi lại ngơ ngẩn. Lâm gọi Linh đến hai lần, chỉ thấy cô quay đầu nhìn cậu thờ thẫn. Cuốn nhật ký được chia đôi, một nửa Linh tiếp tục viết cho Vũ, một nửa còn lại, cô bắt đầu tự viết cho mình.

Đây thực thụ là Vũ của cô rồi, là Vũ bằng xương bằng thịt. Linh biết, tuổi trẻ của Vũ, cũng như một nhân vật trong bộ tiểu thuyết mà cô rất thích, sẽ bất hủ ngàn đời. “Vũ, bữa nay tớ lại đến Màu xám, cậu vẫn nhớ lời hứa của chúng ta chứ? Sao lại để tớ chờ lâu thế này?”.

Lâm thủ tay vào chiếc tạp dề, biếng nhác dựa người vào quầy bar, lặng lẽ chờ chiếc máy xay rè rè hoạt động.

Kỷ vật ấy, trao lại nguyên vẹn cho cô gái mà cậu yêu bằng cả thế cục. - Anh không về ạ? - Linh hướng về Lâm vẫn đang ngồi phía sau quầy pha chế, hỏi nhẹ.

Cơn đau buốt dưới chân và vết thương trong tim hòa làm một, từng đợt từng đợt khiến cậu bặm chặt đôi môi nhợt nhạt. Mặc cô ra công chạy, thân ảnh trước mắt vẫn cứ xa dần. - Vũ, cậu sao thế? Mình, Linh đây mà … Cho dù không nhìn được khuôn mặt cậu, hoặc cậu có ngồi xe lăn, thì cậu vẫn là cậu.

Từ lần đầu tiên để ý đến em, anh đã thích em rồi, cái vẻ ngoài lạnh lùng xa cách, nhưng lại như được em cố tình tạo ra để che giấu nội tâm yếu đuối. Thầy thuốc bảo cục máu tụ đang to dần lên, sắp vỡ. Linh bước ra khỏi không gian ấm cúng cùng tiết tấu chậm chạp, lười biếng của Màu xám, xốc lại chiếc khăn còn vương mùi café nồng nồng, rảo bước về phía bến xe bus cách đó không xa.

“L&V” *** “Mùa đông năm ấy, mối tình đầu cũng là mối tình khắc sâu tạm thiếu nữ của tôi, đã vĩnh viễn mất đi. Nỗi đau trào lên từ lồng ngực, Linh bặm chặt môi, cố để cho mình không nức nở, nhưng nước mắt cứ chảy dài, vết thương trong tim ứa máu.

Tớ sợ lắm, Linh, giá mà cậu ở đây!” “Đầu tớ bắt đầu đau, hàng ngày phải truyền dịch.

Tình của Vũ, của Linh, và cả trong lòng cậu, vốn liếng như ánh lửa bập bùng trong đêm đông rét mướt, nhìn bề ngoài mong manh, yếu ớt, nhưng có sức mạnh ủ ấm cho những người thương yêu.

Cậu chưa từng thấy ai khi làm việc lại có một sự yêu thích như vậy, đến nỗi khiến cậu vô tình bị cuốn hút.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét